Thứ Năm, 3 tháng 12, 2015

CÕI YÊU

CÕI YÊU

NỬA ánh trăng khuya NỬA cuộc đời
NỬA chìm mộng ảo NỬA chơi vơi
NỬA thương NỬA hận bùng lên mắt
NỬA nhớ NỬA ghen ngút tận trời
NỬA bóng chia đôi tìm NỬA bạn
NỬA hồn tách NỬA dạt ngàn khơi
NỬA hư NỬA thực bao huyền bí
NỬA tiếng yêu trao chết NỬA người

Minh Hien


ĐÊM TRĂNG KHUYẾT

ĐÊM TRĂNG KHUYẾT
(ngũ độ thanh)

Khỏa nỗi âu sầu một tiếng tơ
Mành thưa yển nguyệt hắt hiu chờ
Người ơi lạnh lẽo vì thương nhớ
Gió hỡi tiêu điều bởi lặng mơ
Phảng phất phong cầm trong ngõ chợ
Trầm ngâm bút mực giữa canh mờ
Thời gian vọng tưởng ngày tan vỡ
Nghĩ ngợi đêm trường mắt mở trơ

+Minh Hien 

******************************************
1.
TÌNH ĐÔNG
Đông về quạnh quẽ khúc vò tơ
Dõi nguyệt màng ai để ngóng chờ
Gió thổi từng cơn thùa quãng lợ
Sương luồn những vạt khỏa niềm mơ
Canh dài mộng trỗi đầy nhung nhớ
Buổi vắng sầu tuôn đẫm mịt mờ
Cách biệt nhưng tình không đổ vỡ
Trong lòng dẫu lắm khoảng buồn trơ
+phan huu cuong 
2.
ĐỢI CHỜ
Nối đoạn duyên buồn phủ quãng tơ
Chìm trong cõi ảo tháng năm chờ
Vì lưu luyến một thời yêu lỡ
Những tiếng thương lầm bởi mộng mơ
Bến đã xa thuyền quên buổi nợ
Tình đi bỏ ái biệt trăng mờ
Tìm ngơ ngẩn mãi người đâu nhớ
Để hóa mây ngàn giữa trọi trơ
+Minh Hien 
3.
ĐÔNG GIÁ
Canh dài lỗi nhịp tiếng đàn tơ
Ướt đẫm nguyền xưa lạc nẻo chờ
Lạnh lẽo thân gầy bao buổi nhớ
Âm thầm dạ héo những ngày mơ
Tình trôi chốn hẻo lòng tan vỡ
Nghĩa thả triền côi ái nhạt mờ
Giữa cảnh buồn tênh mà lịm đớ
Đông về gió tạt mảnh hồn trơ
+phan huu cuong 
4.
VỌNG SẦU
Gẩy khúc âm sầu trỗi nhịp tơ
Lời vang lệ nhỏ nỗi mong chờ
Người đau tận tuỷ mang đời lỡ
Dạ nẫu theo đàn bỏ giấc mơ
Ngự chốn lầu cao ngoài ngõ đỏ
Dìm nơi đất bẩn giữa sương mờ
Hai đường cách biệt không còn chỗ
Vẫn ở bên mà tựa đá trơ
+Minh Hien 
5.
NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG
Chan hòa khoảng vắng rợp hồn tơ
Nẻo ái còn vương vẫn đợi chờ
Rủ áng mây buồn che mộng vỡ
Xua làn gió lộng rải tình mơ
Đìu hiu bến cũ mưa trào lợ
Quạnh quẽ bờ xưa sóng phủ mờ
Lẻ bóng riêng mình sao lại ngỡ…
Đông luồn nỗi nhớ để mà trơ
+phan huu cuong 
6.
AI NHỚ
Lạnh lẽo đông buồn nối chỉ tơ
Ngoài hiên gió gọi tưởng ai chờ
Thầm trao nụ ái theo lời mở
Lặng ngắm hoa hồng gửi cõi mơ
Cũng tại thời gian làm trắc trở
Làm cho sắc đẹp phải phai mờ
Xuân thì có tuổi mà sao nỡ
Đã mấy năm rồi phận lẻ trơ
+Minh Hien 
7.
DÕI ĐÔNG
Ai người đã trói sợi hồng tơ
Thả mộng rồi gieo những thoáng chờ
Ái dệt chưa tròn sao đổ vỡ
Tình xây chửa trọn bỗng tàn mơ
Cho lòng quặn thắt niềm yêu nhỡ
Để dạ vùi đau nỗi nhớ mờ
Thảng thốt trường canh ghìm quãng lợ
Đông cùng nhịp thở dõi mùa trơ
+phan huu cuong 
8.
MỘNG THIẾU NỮ
Vẽ mộng êm đềm để vướng tơ
Nào ai hiểu thấu mỗi đêm chờ
Luôn dành tất cả người duyên nợ
Vẫn đợi muôn ngàn cảnh ước mơ
Bởi lẽ yêu nhiều nên cứ sợ
Rồi đây mất cả sẽ lu mờ
Đời con gái khổ khi lầm lỡ
Lẻ bóng cô phòng phận nhẵn trơ
+Minh Hien 
9.
KHÚC SẦU ĐÔNG
Đêm dài vẳng một tiếng cầm tơ
Có phải người đang lặng nỗi chờ
Nốt thả âu sầu như mộng lỡ
Cung rền thảng thốt tựa buồn mơ
Đìu hiu quãng vắng lòng trăn trở
Ảo não phòng cô bóng mập mờ
Đoản khúc tình tan rồi vụn vỡ
Đông dìm dạ héo đẫm màu trơ
+phan huu cuong  
10.
RỐI TƠ
Giữa nẻo buông cầm đứt đoạn tơ
Đường xưa kẻ ấy biệt không chờ
Quay về xót phận đang còn dở
Trở lại đau lòng đã hết mơ
Tưởng ái chung tình nên nghĩa vợ
Mà tim phản bội khiến gương mờ
Vài câu dối gạt làm duyên lỡ
Vẫn cố tươi cười để mặt trơ
+Minh Hien 

MỘNG KHÚC

MỘNG KHÚC
(thuận nghịch độc)

Tay đàn nhạc khúc thỏa lòng quyên
Bến đợi dòng trôi miết mải thuyền
Đài khép nhụy hoa ngào ngạt ngõ
Nụ ôm cành lá mượt mà duyên
Say đời ảo huyễn thơ tình phả
Đắm mộng lâu dài nguyệt cõi xuyên
Cài nắng giữa mây màu sẫm nhạt
Ai về nhớ mãi dáng yêu nguyền

Nguyền yêu mãi dáng nhớ về ai
Nhạt sẫm màu mây giữa nắng cài
Xuyên cõi nguyệt dài lâu mộng đắm
Phả tình thơ huyễn ảo đời say
Duyên mà mượt lá cành ôm nụ
Ngõ ngạt ngào hoa nhụy khép đài
Thuyền mải miết trôi dòng đợi bến
Quyên lòng thỏa khúc nhạc đàn tay

Minh Hien

Thứ Ba, 1 tháng 12, 2015

KHÚC GIAO MÙA

KHÚC GIAO MÙA

Quà trao thiệp chúc gửi Minh Hiền
Nến đỏ thay lời đã hẹn duyên
Nhắc nhở ân tình đêm mộng huyễn
Đừng quên kỉ niệm giấc mơ huyền
Đông tràn nỗi nhớ căng tròn trịa
Gió dỗ mong chờ đổ vẹn nguyên
Đạo trải đưa hồn xa thánh lễ
Trong lòng trỗi khúc đợi thuyền quyên.

Chút Tình Phai


LỜI CÁM ƠN 

Tình Phai gửi thiệp tới cho Hiền
Cảm động thay lời diễm ý duyên
Đẹp đẽ thơ Đường trong nhóm uyển
Thờ ơ nhạc Thánh giữa đêm huyền
Đời thay đổi, ước tròn câu nguyện
Quý cả tâm hồn, đạo giữ nguyên
Trải dạ trên từng con chữ luyến
Thơm hoài tố nữ thỏa lòng quyên

Minh Hien


LẤP LÁY


Những giọt Tình Phai rất thảo Hien
Yêu kiều quyến rũ điệu đà duyên
Mơ màng quấn quyện lan tràn huyễn
Thổn thức quần quây rạng rỡ huyền
Lấp lửng vần vơ hờ hững nguyện
E dè thẽ thọt mỏi mòn Nguyên
Ân cần ấp ủ thêu thùa hẹn
Mải miết ve vờn gọn ghẽ duyên

Hưng Nguyên


HÀN SƯƠNG

Thoảng Chút Tình Phai giữa mộng Hiền 

Tim lòng ấp ủ não nề duyên
Ngàn năm kỷ niệm toàn hư huyễn
Vạn cõi trần gian thoáng hảo huyền
Đợi kẻ tâm đầu ôi rã quyến
Chờ người ái kỷ liệu còn Nguyên
Vầng trăng thuở ấy ngùi bao chuyện
Lạc lõng bên đời thảm tiếng quyên

HANSY


Mơ Nguyện

Lảnh lót Tình Phai khẽ gọi Hien
Ơi rằng bạn hữu khéo là duyên
Hồng nhan khả ái tình không huyễn
Lãng tử hào hoa tính ngại huyền
Cẩn thận tâm này thương mãi quyến
Nhân từ dạ ấy nghĩa hoài nguyên
Mùa trăng gửi những lời mơ nguyện
Để đón xuân hồng diễm nguyệt quyên

Hưng Nguyên


NỖI NHỚ

Giử lại niềm đau nỗi nhớ Hiền
Đi về thổn thức ngậm ngùi duyên
Nâng từng chén rượu say tình huyễn
Trải những vần thơ đắm mộng huyền
Ủ mãi vào tim dòng lệ quyến
Chôn vùi giữa biển giọt sầu Nguyên
Nàng ơi lỡ dở câu thề nguyện
Cảnh cũ trăng sầu đợi bóng quyên.

Chút Tình Phai

Thứ Hai, 30 tháng 11, 2015

BÂNG KHUÂNG

BÂNG KHUÂNG
( ô thước )

Bâng khuâng biển nắng gọi mơ chiều
Bóng Hải Âu chìm giữa quạnh hiu
Chỉ có khung trời bàng bạc liễu
Không còn nhịp phách lả lơi tiêu
Ngoài khơi tiếng hát nhân ngư diễu
Cạnh đảo con thuyền ái nghĩa xiêu
Sóng dữ luôn rình sao định liệu
Mong cầu giữ trọn tấm lòng yêu

Giữ trọn tim này nguyện mãi yêu
Nghiêng bầu dốc cạn để hồn xiêu
Rung đàn lệ đẫm tuôn mành chiếu
Lạc phím cung sầu bỏ quãng tiêu
Gió đẩy đưa tình đêm ảo diệu
Trăng vùng vẫy bóng cảnh hiu hiu
Chòng chành giấc mộng hương đời níu
Khỏa đắm huyền hoa đợi mỗi chiều

Minh Hien

Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2015

HỎI TRĂNG

HỎI TRĂNG

Rót chén quỳnh tương ta cùng uống nhé
Hai niềm đau có lẽ cũng giống nhau
Mộng đẹp chưa phai tim đã úa nhàu
Thì thôi nhé tình đầu dang dở mãi

Người cố quên đi về miền hoang hoải
Người đau thương tìm lại bóng hình xưa 
Môi vẫn cười ánh mắt vẫn đong đưa
Thơ thả gió trời mưa giông vật vã

Có những lúc tưởng chừng như quật ngã
Giọt lệ lòng lã chã nhỏ vào tim
Nén sầu cơn trong mộng ảo đắm chìm
Ta tự nhủ không nhìn về quá khứ

Cảnh mộng xưa đã chìm trong sóng dữ
Hạnh phúc nay chẳng giữ được nữa rồi
...

Minh Hien

Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2015

CHÀO HỎI

(Bài Đường luật đầu tiên)
CHÀO HỎI

Lạc bước vườn thơ xướng họa đường
Gặp người quân tử chót tơ vương

Chỉ là trong mộng hay mơ tưởng
Hay bởi từ tâm đã nhớ thương
Ao ước trải lòng mong cùng hướng
Làm sao hội ngộ số chung đường
Ai gieo nhung nhớ vào đêm trắng
Đã chót đam mê thật khó lường

Đã chót đam mê thật khó lường
Tình thơ nhịp điệu sẽ lên hương
Lời chàng có ngỏ sao cho rõ
Ý thiếp vậy như đã tỏ tường
Tình cảm trào dâng không lối thoát
Thời gian eo hẹp bận thương trường
Tự lòng cứ hỏi sao thay đổi
Tại quỷ hay ma đã dẫn đường

Minh Hien


MINH NGUYỆT 

Ước thầm chung nguyện một con đường
Khi sợi tơ tình đã lỡ vương
Em nhé luôn nồng cơn gió nhớ
Tình à mãi ngọt suối nguồn thương
Mênh mang mộng ảo mênh mang sắc
Lúng liếng mơ huyền lúng liếng hương
Hạ bút gieo vần thơ ngúng nguẩy
Trăng ơi ngan ngát đẹp khôn lường

Trăng ơi ngan ngát đẹp khôn lường
Biếc thắm cho đời mãi lộng hương
Nồng mặn men tình nồng mặn nhớ
Đượm ngời lửa ái đượm ngời thương
Tin vàng thuở ước ngào thơm dậy
Dáng ngọc lúc thề mượt đậm vương
Vẫn mãi Kim-Kiều trong gió bão
Ước thầm chung nguyện một con đường

HANSY


TẠM BIỆT

Tạm biệt vườn thơ xướng họa đường
Người về sẽ để chút tình vương
Lỡ chân vui tới nơi tươi đẹp
Lạc bước buồn đi cảnh mến thương
Khép lại câu thơ sai nhịp điệu
Cạn ly rượu nhạt mất mùi hương
Tiếc thay không thể cùng chung lối
Hạ bút ra đi chẳng có lường

Hạ bút ra đi chẳng có lường
Mua vui chưa hết trọn tuần hương
Hờn hờn giã biệt hờn hờn giận
Mệt mỏi ly tan mệt mỏi thương
Bảo trọng nghe người thêm khỏe lại
Quên đi nhé bạn chút ngâu vương
Xóa giùm tất cả dòng lưu bút
Tạm biệt vườn thơ xướng họa đường.

Minh Hien

Thứ Năm, 26 tháng 11, 2015

ỐM TƯƠNG TƯ

  • ỐM TƯƠNG TƯ
    nđt

    Tiếng thở hơi dài trỗi nặng đêm Viêm rồi họng đỏ đắng lòng em Vài thang thuốc mọn sầu đau mãi Mấy vận thơ buồn khổ não thêm Chẳng rõ mong nhiều tim dạ xót Làm cho nhiễm lạnh tấm thân mềm Từng cơn đứt quãng ho đà nặng Đã mệt hàn sương phủ xuống thềm

    Đã mệt hàn sương phủ xuống thềm Lưng ngồi mãi mỏi viết gì thêm Theo dòng cảm xúc mơ người ngọc Tựa cửa hoàng hôn xõa dáng mềm Bán nửa yên bình nên ngã bệnh Mua ngàn khắc khoải tại vì em Ngày qua tháng lại nhìn thơ thẩn Tiếng thở hơi dài trỗi nặng đêm
    Minh Hien ----------------- * Nghe tiếng thở hơi dài trỗi nặng Đã viêm rồi miệng đắng lời đau Thuốc thang vẫn phải cho vào Toàn thân mỏi mệt ngồi lâu khó lòng
    Đầu nặng nhức nhìn trông chẳng rõ Nhiễm sương hàn cạo gió rồi xông Giọng ho đứt quãng theo dòng Thêm vào những tiếng khò trong nặng người
    Thơ với thẩn vào chơi đã mệt Tựa lưng ngồi để viết hoàn câu Bán đi một nửa u sầu Làm vơi triệu chứng ngày đau cảm nhiều.
    Phuc Phuc
  • -----------------
    BÉO TƯ TƯƠNG

    Tim thề nhảy loạn mỗi hằng đêm 
    Vẫn cứ trông về một nẻo em 
    Lả hết tâm lòng khan dạ mãi
    Viêm hoài cổ họng rát đời thêm 
    Mà sao cõi ấy ơ thờ lặng
    Khiến quãng trời đây ảm đạm mềm
    Nhấp nhỏm ra vào đâu dỗ được
    Vàng trăng ngoẻo úa rụng hoen thềm

    Vàng trăng ngoẻo úa rụng hoen thềm 
    Cực khổ chi bằng xõa ái thêm 
    Trí lụt hồn xơ đờ đẫn hẻo
    Đầu toang ngực vỡ ngẩn ngơ mềm
    Tùm lum kỷ niệm tèm lem nẻo 
    Nghiệt ngã tâm hồn phảng phất em 
    Dẫu bệnh rêm ngưởi sao thích hưởng
    Tim thề nhảy loạn mỗi hằng đêm

    HANSY